竹林七贤图
(明代)李东阳
中原胜地衣冠薮,魏晋风流动人口。竹林有客称七贤,千古閒情一杯酒。
应从晚岁看冰雪,不向京尘醉花柳。霜枝入鬓助萧骚,风籁鸣弦和清浏。
官曹懒入步兵厨,琴调谁传广陵手。堤防不为此曹设,极目颓波正东走。
魏国江山晋版图,林泉旧迹空回首。山公雅论终无用,馀子纷纷竟安咎。
新亭洒泪复何人,将相徒悬印如斗。丹青点染半形似,遗像犹烦辨谁某。
长歌吊古意茫然,九原有作君知否。

李东阳
李东阳(1447年-1516年),字宾之,号西涯,谥文正,明朝中叶重臣,文学家,书法家,茶陵诗派的核心人物。湖广长沙府茶陵州(今湖南茶陵)人,寄籍京师(今北京市)。天顺八年进士,授编修,累迁侍讲学士,充东宫讲官,弘治八年以礼部侍郎兼文渊阁大学士,直内阁,预机务。立朝五十年,柄国十八载,清节不渝。文章典雅流丽,工篆隶书。有《怀麓堂集》、《怀麓堂诗话》、《燕对录》。
《竹林七贤图》拼音标注
zhú lín qī xián tú
zhōng yuán shèng dì yī guān sǒu,
wèi jìn fēng líu dòng rén kǒu。
zhú lín yǒu kè chēng qī xián,
qiān gǔ xián qíng yī bēi jǐu。
yìng cóng wǎn sùi kàn bīng xuě,
bù xiàng jīng chén zùi huā lǐu。
shuāng zhī rù bìn zhù xiāo sāo,
fēng lài míng xián hé qīng líu。
guān cáo lǎn rù bù bīng chú,
qín diào shúi chuán guǎng líng shǒu。
dī fáng bù wèi cǐ cáo shè,
jí mù túi bō zhèng dōng zǒu。
wèi guó jiāng shān jìn bǎn tú,
lín quán jìu jī kōng húi shǒu。
shān gōng yǎ lùn zhōng wú yòng,
yú zǐ fēn fēn jìng ān jìu。
xīn tíng sǎ lèi fù hé rén,
jiāng xiāng tú xuán yìn rú dǒu。
dān qīng diǎn rǎn bàn xíng sì,
yí xiàng yóu fán biàn shúi mǒu。
cháng gē diào gǔ yì máng rán,
jǐu yuán yǒu zuò jūn zhī fǒu。