
李洞
李洞,字才江,人,诸王孙也。慕贾岛为诗,铸其像,事之如神。时人但诮其僻涩,而不能贵其奇峭,唯吴融称之。昭宗时不第,游蜀卒。诗三卷。 晚唐诗人李洞有一百七十余首诗歌(残句六句)流传至今,其中涉及蜀中的诗篇约有三十首,占其创作总量的六分之一,足见蜀中经历在其诗歌创作中占有的重要地位。
《和曹监春晴见寄》拼音标注
hé cáo jiān chūn qíng jiàn jì
zhú miào lín zhōng zhèn xiǎo yā,
chūn yīn gài shí sì xiān jiā。
lán tái jià liè pái shū mù,
gù zhǔ xiāng fú yuè míng huā。
xiáo līu shí sōng nián hè chǎng,
quán lí bīng jǐng yùn sēng yá。
gōng chéng míng zhù biǎn zhōu qù,
chóu dǔ qián tí zhào bì shā。