
李洞
李洞,字才江,人,诸王孙也。慕贾岛为诗,铸其像,事之如神。时人但诮其僻涩,而不能贵其奇峭,唯吴融称之。昭宗时不第,游蜀卒。诗三卷。 晚唐诗人李洞有一百七十余首诗歌(残句六句)流传至今,其中涉及蜀中的诗篇约有三十首,占其创作总量的六分之一,足见蜀中经历在其诗歌创作中占有的重要地位。
《赋得送轩辕先生归罗浮山》拼音标注
fù dé sòng xuān yuán xiān shēng gūi luō fú shān
jìu shān gūi yǐn làng yáo qīng,
lv̀ bìn shān tóng yī qīng jīng。
shī tiē bù fān yuán niǎo kàn,
yào jiān jīn dǐng gǔi shén tīng。
dòng shēn tóu shàng líng xiān yǔ,
chuán jìng bí zhōng wén hǎi xīng。
cǐ chù xiān shēng yìng bù zhù,
wú jūn nán wàng màn láo xíng。
- 上一篇:戏赠侯常侍
- 下一篇:寄翠微无可上人一作无学禅师