雪和杨考功韵
(明代)李东阳
白战惊逢雪,诗坛三戒严。正眠还对枕,渐起欲窥檐。
研水先愁冻,风襟不受黏。屐痕随独步,巾角带双沾。
舞趁冲虚鹤,奔迷失路蟾。地生方圃璧,盘照水精盐。
东郭行应惯,袁安卧恐淹。醉怜松有酿,贫忆岁无缣。
白石终含垢,清冰未比廉。暮栖纷戢羽,春植暗勾尖。
野蛰深防启,游鳞且自潜。月昏无影树,天入夜明帘。
戍垒肤先拆,雕房火竞炎。我生閒不厌,瘦骨病应添。
有客负奇气,高歌掀两髯。不矜豪兴逸,颇爱野夫恬。
昼拥青绫被,宵传玉漏签。旧堂宾主共,逆旅岁时兼。
节忆中郎苦,茶分学士甜。田家欣共报,稚子戏能拈。
霰集曾闻咏,阴凝屡玩占。郢才工已甚,迟拙幸无嫌。

李东阳
李东阳(1447年-1516年),字宾之,号西涯,谥文正,明朝中叶重臣,文学家,书法家,茶陵诗派的核心人物。湖广长沙府茶陵州(今湖南茶陵)人,寄籍京师(今北京市)。天顺八年进士,授编修,累迁侍讲学士,充东宫讲官,弘治八年以礼部侍郎兼文渊阁大学士,直内阁,预机务。立朝五十年,柄国十八载,清节不渝。文章典雅流丽,工篆隶书。有《怀麓堂集》、《怀麓堂诗话》、《燕对录》。
《雪和杨考功韵》拼音标注
xuě hé yáng kǎo gōng yùn
bái zhàn liáng féng xuě,
shī tán sān jiè yán。
zhèng mián huán dùi zhěn,
jiàn qǐ yù kūi yán。
yán shǔi xiān chóu dòng,
fēng jīn bù shòu nián。
jī hén súi dú bù,
jīn jiǎo dài shuāng zhān。
wǔ chèn chōng xū hè,
bēn mí shī lù chán。
dì shēng fāng pǔ bì,
pán zhào shǔi jīng yán。
dōng guō xíng yìng guàn,
yuán ān wò kǒng yān。
zùi lián sōng yǒu niàng,
pín yì sùi wú jiān。
bái shí zhōng hán gòu,
qīng bīng wèi bǐ lián。
mù qī fēn jí yǔ,
chūn zhí àn gōu jiān。
yě zhí shēn fáng qǐ,
yóu lín qiě zì qián。
yuè hūn wú yǐng shù,
tiān rù yè míng lián。
shù lěi fū xiān chāi,
diāo fáng huǒ jìng yán。
wǒ shēng xián bù yàn,
shòu gǔ bìng yìng tiān。
yǒu kè fù qí qì,
gāo gē xiān liǎng rán。
bù jīn háo xīng yì,
pǒ ài yě fū tián。
zhòu yǒng qīng líng bèi,
xiāo chuán yù lòu qiān。
jìu táng bīn zhǔ gòng,
nì lv̌ sùi shí jiān。
jié yì zhōng láng kǔ,
chá fēn xué shì tián。
tián jiā xīn gòng bào,
zhì zǐ xì néng nián。
xiàn jí céng wén yǒng,
yīn níng lv̌ wán zhān。
yǐng cái gōng yǐ shén,
chí zhuó xìng wú xián。