沧浪吟
(明代)李东阳
沧浪水,清且閒。朝持长竿去,暮踏轻舟还。江湖悠悠厌奔走,独挂渔罾向溪口。
水面游鱼不避人,江间白浪空回首。细草平沙带绿蘋,微风不动波粼粼。
忽如青丝飐红鳞,低头坐睡了不闻。亦知在兴不在物,江村水市徒纷纷。
沧浪水,清不浊,耳可洗,缨可濯。江南风景殊不恶,耕田不如捕鱼乐。
我家住在潇湘东,长向沧浪忆钓翁。借问矶头旧江水,春来几度桃花风。

李东阳
李东阳(1447年-1516年),字宾之,号西涯,谥文正,明朝中叶重臣,文学家,书法家,茶陵诗派的核心人物。湖广长沙府茶陵州(今湖南茶陵)人,寄籍京师(今北京市)。天顺八年进士,授编修,累迁侍讲学士,充东宫讲官,弘治八年以礼部侍郎兼文渊阁大学士,直内阁,预机务。立朝五十年,柄国十八载,清节不渝。文章典雅流丽,工篆隶书。有《怀麓堂集》、《怀麓堂诗话》、《燕对录》。
《沧浪吟》拼音标注
cāng làng yín
cāng làng shǔi,
qīng qiě xián。
zhāo chí cháng gān qù,
mù tà qīng zhōu huán。
jiāng hú yōu yōu yàn bēn zǒu,
dú guà yú zēng xiàng xī kǒu。
shǔi miàn yóu yú bù bì rén,
jiāng jiān bái làng kōng húi shǒu。
xì cǎo píng shā dài lv̀ pín,
wēi fēng bù dòng bō lín lín。
hū rú qīng sī zhǎn hóng lín,
dī tóu zuò shùi le bù wén。
yì zhī zài xīng bù zài wù,
jiāng cūn shǔi shì tú fēn fēn。
cāng làng shǔi,
qīng bù zhuó,
ěr kě xǐ,
yīng kě zhuó。
jiāng nán fēng jǐng shū bù è,
gēng tián bù rú bǔ yú lè。
wǒ jiā zhù zài xiāo xiāng dōng,
cháng xiàng cāng làng yì diào wēng。
jiè wèn jī tóu jìu jiāng shǔi,
chūn lái jī dù táo huā fēng。