恭题御书药方后

(明代)李东阳

文华殿头风日晴,御书和墨烟云生。圣皇洒翰动盈案,字字尽作蛟龙形。

瑶笺向日光如拭,中有古方三四帙。卷册真从大典传,贻谋远自文皇出。

禁庐侍直多名医,联班拜赐当彤墀。囊中妙得君臣秘,纸尾亲蒙姓氏题。

承恩捧下黄金阙,如揭中天行日月。小试人间疠气消,深藏夜半虹光发。

古来用药如用人,牛溲马勃皆通神。古来医人似医国,病未察形先察脉。

我皇一念通炎黄,要开寿域归平康。愿推万念及万物,直遣四海同虞唐。

李东阳

李东阳(1447年-1516年),字宾之,号西涯,谥文正,明朝中叶重臣,文学家,书法家,茶陵诗派的核心人物。湖广长沙府茶陵州(今湖南茶陵)人,寄籍京师(今北京市)。天顺八年进士,授编修,累迁侍讲学士,充东宫讲官,弘治八年以礼部侍郎兼文渊阁大学士,直内阁,预机务。立朝五十年,柄国十八载,清节不渝。文章典雅流丽,工篆隶书。有《怀麓堂集》、《怀麓堂诗话》、《燕对录》。

《恭题御书药方后》拼音标注

gōng tí yù shū yào fāng hòu
wén huá diàn tóu fēng rì qíng,
yù shū hé mò yān yún shēng。
shèng huáng sǎ hàn dòng yíng àn,
zì zì jǐn zuò jiāo lóng xíng。
yáo jiān xiàng rì guāng rú shì,
zhōng yǒu gǔ fāng sān sì zhì。
juàn cè zhēn cóng dà diǎn chuán,
yí móu yuǎn zì wén huáng chū。
jìn lú shì zhí duō míng yì,
lián bān bài sì dāng tóng chí。
náng zhōng miào dé jūn chén mì,
zhǐ wěi qīn méng xìng shì tí。
chéng ēn pěng xià huáng jīn què,
rú jiē zhōng tiān xíng rì yuè。
xiǎo shì rén jiān lì qì xiāo,
shēn cáng yè bàn hóng guāng fā。
gǔ lái yòng yào rú yòng rén,
níu sōu mǎ bó jiē tōng shén。
gǔ lái yì rén sì yì guó,
bìng wèi chá xíng xiān chá mài。
wǒ huáng yī niàn tōng yán huáng,
yào kāi shòu yù gūi píng kāng。
yuàn tūi wàn niàn jí wàn wù,
zhí qiǎn sì hǎi tóng yú táng。