绛都春 清明风雨
(清代)厉鹗
乌衣过客。约孤注赛春,春还轻掷。润被换香,低几留灯愁通夕。
馀寒犹是连寒食。强偷眄、清明天色。傍檐携手,茸茸柳眼,泪痕频滴。
攲侧。前年旧旅,寄单枕闷把、卧枝花摘。水外澹红,帘底纤琼游踪隔。
文园多病何人惜。有鬓影、参差知得。便教晴蝶敲风,岸阴翠织。

厉鹗
厉鹗(1692-1752),字太鸿,又字雄飞,号樊榭、南湖花隐等,钱塘(今浙江杭州)人,清代文学家,浙西词派中坚人物。康熙五十九年举人,屡试进士不第。家贫,性孤峭。乾隆初举鸿博,报罢。性耽闻静,爱山水,尤工诗馀,擅南宋诸家之胜。著有《宋诗纪事》、《樊榭山房集》等。
《绛都春 清明风雨》拼音标注
jiàng dū chūn qīng míng fēng yǔ
wū yī guò kè。
yuē gū zhù sài chūn,
chūn huán qīng zhí。
rùn bèi huàn xiāng,
dī jī líu dēng chóu tōng xī。
yú hán yóu shì lián hán shí。
qiáng tōu miǎn 、 qīng míng tiān sè。
bàng yán xié shǒu,
róng róng lǐu yǎn,
lèi hén pín dī。
qī cè。
qián nián jìu lv̌,
jì dān zhěn mèn bǎ 、 wò zhī huā zhāi。
shǔi wài dàn hóng,
lián dǐ xiān qióng yóu zōng gé。
wén yuán duō bìng hé rén xī。
yǒu bìn yǐng 、 cān chà zhī dé。
biàn jiào qíng dié qiāo fēng,
àn yīn cùi zhī。