澡兰香 葵丑淮南重午用吴梦窗韵

(清代)厉鹗

荷声碧槛,蒜影纹帘,诗在枕根梦觉。钗边缀虎,扇底弹蝇,输与彩舟佳约。

记琵琶、初见湾头,才舒新眉半萼。立尽梅阴,晚雨犹鸣青蒻。

赢得星星短鬓,羞照江心,一规铜魄。凉生楚簟,怨人宫砂,多少玉窗罗幕。

想南湖、十顷菱波,閒了微吟浅酌。还认取、天际归帆,飞凫阑角。

厉鹗

厉鹗(1692-1752),字太鸿,又字雄飞,号樊榭、南湖花隐等,钱塘(今浙江杭州)人,清代文学家,浙西词派中坚人物。康熙五十九年举人,屡试进士不第。家贫,性孤峭。乾隆初举鸿博,报罢。性耽闻静,爱山水,尤工诗馀,擅南宋诸家之胜。著有《宋诗纪事》、《樊榭山房集》等。

《澡兰香 葵丑淮南重午用吴梦窗韵》拼音标注

zǎo lán xiāng kúi chǒu huái nán zhòng wǔ yòng wú mèng chuāng yùn
hé shēng bì jiàn,
suàn yǐng wén lián,
shī zài zhěn gēn mèng jué。
chāi biān zhùi hǔ,
shàn dǐ dàn yíng,
shū yǔ cǎi zhōu jiā yuē。
jì pí pá 、 chū jiàn wān tóu,
cái shū xīn méi bàn è。
lì jǐn méi yīn,
wǎn yǔ yóu míng qīng ruò。
yíng dé xīng xīng duǎn bìn,
xīu zhào jiāng xīn,
yī gūi tóng pò。
liáng shēng chǔ diàn,
yuàn rén gōng shā,
duō shǎo yù chuāng luō mù。
xiǎng nán hú 、 shí qǐng líng bō,
xián le wēi yín qiǎn zhuó。
huán rèn qǔ 、 tiān jì gūi fān,
fēi fú lán jiǎo。