庆宫春 冬夜泊舟鸳湖有忆

(清代)厉鹗

倦柳惊鸦,澄湖低月,坠霜初度低罅。摇落心情,交加魂梦,水天离思难写。

赋笺词笔,忆相见、秋娘淡雅。凄凉只在,学绣村边,晓钟敲罢。

可能负却西风,两桨来时,暮云凝乍。啼红唾碧,衫痕犹涴,尚记那回帘下。

怨人轻别,是才识、香囊分麝。孤鸿遥去,说与教知,酒醒今夜。

厉鹗

厉鹗(1692-1752),字太鸿,又字雄飞,号樊榭、南湖花隐等,钱塘(今浙江杭州)人,清代文学家,浙西词派中坚人物。康熙五十九年举人,屡试进士不第。家贫,性孤峭。乾隆初举鸿博,报罢。性耽闻静,爱山水,尤工诗馀,擅南宋诸家之胜。著有《宋诗纪事》、《樊榭山房集》等。

《庆宫春 冬夜泊舟鸳湖有忆》拼音标注

qìng gōng chūn dōng yè bó zhōu yuān hú yǒu yì
juàn lǐu liáng yā,
chéng hú dī yuè,
zhùi shuāng chū dù dī xià。
yáo luò xīn qíng,
jiāo jiā hún mèng,
shǔi tiān lí sī nán xiě。
fù jiān cí bǐ,
yì xiāng jiàn 、 qīu niáng dàn yǎ。
qī liáng zhǐ zài,
xué xìu cūn biān,
xiǎo zhōng qiāo bà。
kě néng fù què xī fēng,
liǎng jiǎng lái shí,
mù yún níng zhà。
tí hóng tuò bì,
shān hén yóu wò,
shàng jì nà húi lián xià。
yuàn rén qīng bié,
shì cái shì 、 xiāng náng fēn shè。
gū hóng yáo qù,
shuō yǔ jiào zhī,
jǐu xǐng jīn yè。