沁园春 腕

(清代)厉鹗

十二楼高,隐约轻云,全遮玉容。正帘衣半卷,斜支雪藕,香罗一握,乍敛春葱。

肤薄微揎,节圆渐露,独倚霞腮想像中。凉侵处,有退红衫袖,浅护西风。

欠伸在画屏东。见背后凝酥两欲融。更朱绳力怯,秋千齐挽,彩丝痕紧,端午深笼。

对脉慵抬,伤心小扼,笑学簪花运未工。新来瘦,问那人知不,跳脱旋松。

厉鹗

厉鹗(1692-1752),字太鸿,又字雄飞,号樊榭、南湖花隐等,钱塘(今浙江杭州)人,清代文学家,浙西词派中坚人物。康熙五十九年举人,屡试进士不第。家贫,性孤峭。乾隆初举鸿博,报罢。性耽闻静,爱山水,尤工诗馀,擅南宋诸家之胜。著有《宋诗纪事》、《樊榭山房集》等。

《沁园春 腕》拼音标注

qìn yuán chūn wàn
shí èr lóu gāo,
yǐn yuē qīng yún,
quán zhē yù róng。
zhèng lián yī bàn juàn,
xié zhī xuě ǒu,
xiāng luō yī wò,
zhà liàn chūn cōng。
fū bó wēi xuān,
jié yuán jiàn lù,
dú yǐ xiá sāi xiǎng xiàng zhōng。
liáng qīn chù,
yǒu tùi hóng shān xìu,
qiǎn hù xī fēng。
qiàn shēn zài huà píng dōng。
jiàn bèi hòu níng sū liǎng yù róng。
gèng zhū shéng lì qiè,
qīu qiān qí wǎn,
cǎi sī hén jǐn,
duān wǔ shēn lóng。
dùi mài yōng tái,
shāng xīn xiǎo è,
xiào xué zān huā yùn wèi gōng。
xīn lái shòu,
wèn nà rén zhī bù,
tiào tuō xuán sōng。