露华 玉簪秋海棠同置小瓶词以写之
(清代)厉鹗
楚云梦远。觅鬓底瑶肪,悄在秋苑。素萼乍攲,遮住青鸾轻扇。
最怜付与红儿,只隔幔纱遥见。凉飔度,嫣然笑拈,闹扫初绾。
明河坠露分半。称香浸铜瓶,胭粉零乱。几点唾壶情泪,翠襟吹溅。
倚妆静看搔头,又恐一枝敲断。丹白想,亭亭夜深自遣。

厉鹗
厉鹗(1692-1752),字太鸿,又字雄飞,号樊榭、南湖花隐等,钱塘(今浙江杭州)人,清代文学家,浙西词派中坚人物。康熙五十九年举人,屡试进士不第。家贫,性孤峭。乾隆初举鸿博,报罢。性耽闻静,爱山水,尤工诗馀,擅南宋诸家之胜。著有《宋诗纪事》、《樊榭山房集》等。
《露华 玉簪秋海棠同置小瓶词以写之》拼音标注
lù huá yù zān qīu hǎi táng tóng zhì xiǎo píng cí yǐ xiě zhī
chǔ yún mèng yuǎn。
mì bìn dǐ yáo fáng,
qiǎo zài qīu yuàn。
sù è zhà qī,
zhē zhù qīng luán qīng shàn。
zùi lián fù yǔ hóng ér,
zhǐ gé màn shā yáo jiàn。
liáng sī dù,
yān rán xiào nián,
nào sǎo chū wǎn。
míng hé zhùi lù fēn bàn。
chēng xiāng jìn tóng píng,
yān fěn líng luàn。
jī diǎn tuò hú qíng lèi,
cùi jīn chūi jiàn。
yǐ zhuāng jìng kàn sāo tóu,
yòu kǒng yī zhī qiāo duàn。
dān bái xiǎng,
tíng tíng yè shēn zì qiǎn。
- 上一篇:浣溪沙 乙卯冬日同抱朴载酒过湖酹耕民殡宫作
- 下一篇:和余葭白题唐子畏画韩熙载夜宴图