庆清朝慢 辛丑长安元夕同王雪子金绘卣集汪西亭水部寓斋赋
(清代)厉鹗
扫雪灯楼,障风酒幕,千门春散京华。閒情似梦,小欢深醉销佗。
莫趁走桥人去,故园伴侣在天涯。当杯有,一般好月,烛影初斜。
箫鼓隔墙未厌,况水曹诗俊,淡墨栖鸦。疏香共忆,窗外应少梅花。
从此满城斗草,细娘催上卓金车。心期远,莺边古寺,雁外晴沙。

厉鹗
厉鹗(1692-1752),字太鸿,又字雄飞,号樊榭、南湖花隐等,钱塘(今浙江杭州)人,清代文学家,浙西词派中坚人物。康熙五十九年举人,屡试进士不第。家贫,性孤峭。乾隆初举鸿博,报罢。性耽闻静,爱山水,尤工诗馀,擅南宋诸家之胜。著有《宋诗纪事》、《樊榭山房集》等。
《庆清朝慢 辛丑长安元夕同王雪子金绘卣集汪西亭水部寓斋赋》拼音标注
qìng qīng zhāo màn xīn chǒu cháng ān yuán xī tóng wáng xuě zǐ jīn hùi yǒu jí wāng xī tíng shǔi bù yù zhāi fù
sǎo xuě dēng lóu,
zhàng fēng jǐu mù,
qiān mén chūn sàn jīng huá。
xián qíng sì mèng,
xiǎo huān shēn zùi xiāo tuó。
mò chèn zǒu qiáo rén qù,
gù yuán bàn lv̌ zài tiān yá。
dāng bēi yǒu,
yī bān hǎo yuè,
zhú yǐng chū xié。
xiāo gǔ gé qiáng wèi yàn,
kuàng shǔi cáo shī jùn,
dàn mò qī yā。
shū xiāng gòng yì,
chuāng wài yìng shǎo méi huā。
cóng cǐ mǎn chéng dǒu cǎo,
xì niáng cūi shàng zhuō jīn chē。
xīn qī yuǎn,
yīng biān gǔ sì,
yàn wài qíng shā。