霓裳中序第一 宋德寿宫芙蓉石在南榷署
(清代)厉鹗
墙阴拥翠浪。搔首繁华成俯仰。藤络苔皴草长,是亲见光尧,蓬莱无恙。
香销玉葬。怕夜深、山鬼来往。凄凉处、奉华旧阁,记否捲帘赏。
惆怅。疏蛬藏响。雨洗净、嶙峋十丈。芙蓉孤倚月幌。
问点额宫梅,已归天上。冷衙蜂乍放。不照到、铜沟腻涨。
青芜里、宣和金字,也是此情况。

厉鹗
厉鹗(1692-1752),字太鸿,又字雄飞,号樊榭、南湖花隐等,钱塘(今浙江杭州)人,清代文学家,浙西词派中坚人物。康熙五十九年举人,屡试进士不第。家贫,性孤峭。乾隆初举鸿博,报罢。性耽闻静,爱山水,尤工诗馀,擅南宋诸家之胜。著有《宋诗纪事》、《樊榭山房集》等。
《霓裳中序第一 宋德寿宫芙蓉石在南榷署》拼音标注
ní cháng zhōng xù dì yī sòng dé shòu gōng fú róng shí zài nán què shǔ
qiáng yīn yǒng cùi làng。
sāo shǒu fán huá chéng fǔ yǎng。
téng luò tái cūn cǎo cháng,
shì qīn jiàn guāng yáo,
péng lái wú yàng。
xiāng xiāo yù zàng。
pà yè shēn 、 shān gǔi lái wǎng。
qī liáng chù 、 fèng huá jìu gé,
jì fǒu juǎn lián shǎng。
chóu chàng。
shū gǒng cáng xiǎng。
yǔ xǐ jìng 、 lín xún shí zhàng。
fú róng gū yǐ yuè huǎng。
wèn diǎn é gōng méi,
yǐ gūi tiān shàng。
lěng yá fēng zhà fàng。
bù zhào dào 、 tóng gōu nì zhǎng。
qīng wú lǐ 、 xuān hé jīn zì,
yě shì cǐ qíng kuàng。
- 上一篇:重游焦山信宿石壁庵二首 其二
- 下一篇:同吴西林城东看花遇大风戏为长歌