摸鱼儿 其二

(清代)李符

卷东风柳绵飘地,秋千架冷朱地。鸳机不动莺帘静,知是未曾梳掠。

春寂寞。想蜀雨、巫云一缕情难托。才褰翠箔。向凤眼窗心,菱花镜背,波溜已先觉。

雕笼近,指道阿苏能学。但将眉语传却。蝉云拂罢豪犀放,早许柔荑先握。

红日落。料紫竹、香鞋不误方乔约。墙阴那角。掩小扇轻扉,笼灯时候,莫更锁银钥。

李符

(1639—1689)清浙江秀水人,原名符远,字分虎,号耕客,又号桃乡。善诗词,工骈体。与兄李绳远、李良年号浙西三李。与朱彝尊等结诗社。后客居福建茶官署,暴卒。有《香草居集》。

《摸鱼儿 其二》拼音标注

mō yú ér qí èr
juàn dōng fēng lǐu mián piāo dì,
qīu qiān jià lěng zhū dì。
yuān jī bù dòng yīng lián jìng,
zhī shì wèi céng shū lvè。
chūn jì mò。
xiǎng shǔ yǔ 、 wū yún yī lv̌ qíng nán tuō。
cái qiān cùi bó。
xiàng fèng yǎn chuāng xīn,
líng huā jìng bèi,
bō līu yǐ xiān jué。
diāo lóng jìn,
zhǐ dào ā sū néng xué。
dàn jiāng méi yǔ chuán què。
chán yún fú bà háo xī fàng,
zǎo xǔ róu tí xiān wò。
hóng rì luò。
liào zǐ zhú 、 xiāng xié bù wù fāng qiáo yuē。
qiáng yīn nà jiǎo。
yǎn xiǎo shàn qīng fēi,
lóng dēng shí hòu,
mò gèng suǒ yín yào。