春日题吴兴岘山寺

(金朝)李龏

花草满苕阳,东风隔短墙。洼樽残叶烂,坏塔老藤僵。

鸽暝栖苔殿,僧寒闭竹房。荒阡人哭散,惟觉纸烟香。

李龏

宋平江府吴江人,字和父,一字仲甫,号雪林。不乐仕进,居于吴兴三汇之交,年登耄期。效元白歌诗,有《剪绡集》等。

《春日题吴兴岘山寺》拼音标注

chūn rì tí wú xīng xiàn shān sì
huā cǎo mǎn tiáo yáng,
dōng fēng gé duǎn qiáng。
wā zūn cán yè làn,
huài tǎ lǎo téng jiāng。
gē míng qī tái diàn,
sēng hán bì zhú fáng。
huāng qiān rén kū sàn,
wéi jué zhǐ yān xiāng。