寄北山僧

(金朝)李龏

一庵猿鸟外,琢石叠禅扃。行道拖寒衲,消閒补坏经。

新泉开出远,古像咒来灵。常忆相寻日,中岩松桂馨。

李龏

宋平江府吴江人,字和父,一字仲甫,号雪林。不乐仕进,居于吴兴三汇之交,年登耄期。效元白歌诗,有《剪绡集》等。

《寄北山僧》拼音标注

jì běi shān sēng
yī ān yuán niǎo wài,
zhuó shí dié shàn jiōng。
xíng dào tuō hán nà,
xiāo xián bǔ huài jīng。
xīn quán kāi chū yuǎn,
gǔ xiàng zhòu lái líng。
cháng yì xiāng xún rì,
zhōng yán sōng gùi xīn。