野梅叹

(金朝)李龏

苍岑大野临回冈,有树破腊扬孤芳。枝头粘得太古雪,月底散出无边香。

一清炯然抱幽寂,老与朴樕埋冰霜。青苔黄藓裹寒骨,槁面不入春风场。

李龏

宋平江府吴江人,字和父,一字仲甫,号雪林。不乐仕进,居于吴兴三汇之交,年登耄期。效元白歌诗,有《剪绡集》等。

《野梅叹》拼音标注

yě méi tàn
cāng cén dà yě lín húi gāng,
yǒu shù pò là yáng gū fāng。
zhī tóu nián dé tài gǔ xuě,
yuè dǐ sàn chū wú biān xiāng。
yī qīng jiǒng rán bào yōu jì,
lǎo yǔ pò sù mái bīng shuāng。
qīng tái huáng xiǎn guǒ hán gǔ,
gǎo miàn bù rù chūn fēng cháng。