短歌赠柯山祝道人

(宋代)李光

年来忧患老病缠,独寝一室方萧然。道人顾我笑且怜,赠以一粒金华丹。

彤霞入腹气熻赫,紫焰照日光斑斓。寸田温温起真火,尾闾历历朝泥丸。

道人年少游贤关,曳裾躧履公卿间。宣和天子崇神仙,近臣荐引登金銮

造膝一语开天颜,羽衣缥缈黄其冠。吴筠虽尝入禁掖,稚川终隐罗浮山。

荆棘扫尽梨枣熟,汞铅九转龙虎蟠。一裘百衲聊卒岁,斗酒满引冰雪寒。

朅来镡津施丹剂,应病与药俱轻安。度人济世功行圆,超脱滓秽犹蜕蝉。

李光

李光(1078年12月16日[1] —1159年4月22日),字泰发,一作字泰定,号转物老人。越州上虞(今浙江上虞东南)人。南宋名臣、文学家、词人,南宋四名臣之一,唐汝阳王李琎之后。徽宗崇宁五年(1106年)进士,调知开化县,移知常熟县。累官至参知政事,因与秦桧不合,出知绍兴府,改提举洞霄宫。绍兴十一年(1141年),贬藤州安置,后更贬至昌化军。秦桧死,内迁郴州。绍兴二十八年(1158年),复左朝奉大夫。绍兴二十九年(1159年),致仕,行至江州卒,年八十二。宋孝宗即位后,赠资政殿学士,赐谥庄简。有前后集三十卷,已佚。又有《椒亭小集》、《庄简集》等。

《短歌赠柯山祝道人》拼音标注

duǎn gē zèng kē shān zhù dào rén
nián lái yōu huàn lǎo bìng chán,
dú qǐn yī shì fāng xiāo rán。
dào rén gù wǒ xiào qiě lián,
zèng yǐ yī lì jīn huá dān。
tóng xiá rù fù qì xī hè,
zǐ yàn zhào rì guāng bān lán。
cùn tián wēn wēn qǐ zhēn huǒ,
wěi lv́ lì lì zhāo ní wán。
dào rén nián shǎo yóu xián guān,
yè jū xǐ lv̌ gōng qīng jiān。
xuān hé tiān zǐ chóng shén xiān,
jìn chén jiàn yǐn dēng jīn luán。
zào xī yī yǔ kāi tiān yán,
yǔ yī piǎo miǎo huáng qí guān。
wú yún sūi cháng rù jìn yè,
zhì chuān zhōng yǐn luō fú shān。
jīng jí sǎo jǐn lí zǎo shú,
gǒng qiān jǐu zhuǎn lóng hǔ pán。
yī qíu bǎi nà liáo zú sùi,
dǒu jǐu mǎn yǐn bīng xuě hán。
qiè lái tán jīn shī dān jì,
yìng bìng yǔ yào jù qīng ān。
dù rén jì shì gōng xíng yuán,
chāo tuō zǐ hùi yóu shùi chán。