次韵子忱游东山古风

(宋代)李光

休沐不暇懒,趁此郊原晴。驾言此东门,蹀躞马在坰。

江山恣游眺,颇惬幽人情。同行有胜侣,豪气如陈登

妙语倾锦囊,璀璨珠玑盈。暂释簿领劳,顿觉心迹清。

人生一世中,转徙如邮亭。爱君绝尘姿,坦坦心地平。

当年功名念,晚节师渊明。此处岂有心,敢论亏与成。

吾衰百念冷,端如在家僧。东山本非山,名字空峥嵘。

不见古松色,讵闻山鸟声。演师独面壁,燕坐朝黄庭。

骨冷唤不回,蚌珠秘龛灯。

李光

李光(1078年12月16日[1] —1159年4月22日),字泰发,一作字泰定,号转物老人。越州上虞(今浙江上虞东南)人。南宋名臣、文学家、词人,南宋四名臣之一,唐汝阳王李琎之后。徽宗崇宁五年(1106年)进士,调知开化县,移知常熟县。累官至参知政事,因与秦桧不合,出知绍兴府,改提举洞霄宫。绍兴十一年(1141年),贬藤州安置,后更贬至昌化军。秦桧死,内迁郴州。绍兴二十八年(1158年),复左朝奉大夫。绍兴二十九年(1159年),致仕,行至江州卒,年八十二。宋孝宗即位后,赠资政殿学士,赐谥庄简。有前后集三十卷,已佚。又有《椒亭小集》、《庄简集》等。

《次韵子忱游东山古风》拼音标注

cì yùn zǐ chén yóu dōng shān gǔ fēng
xīu mù bù xiá lǎn,
chèn cǐ jiāo yuán qíng。
jià yán cǐ dōng mén,
dié xiè mǎ zài jiōng。
jiāng shān zì yóu tiào,
pǒ qiè yōu rén qíng。
tóng xíng yǒu shèng lv̌,
háo qì rú chén dēng。
miào yǔ qīng jǐn náng,
cǔi càn zhū jī yíng。
zàn shì bù lǐng láo,
dùn jué xīn jī qīng。
rén shēng yī shì zhōng,
zhuǎn xǐ rú yóu tíng。
ài jūn jué chén zī,
tǎn tǎn xīn dì píng。
dāng nián gōng míng niàn,
wǎn jié shī yuān míng。
cǐ chù qǐ yǒu xīn,
gǎn lùn yú yǔ chéng。
wú shuāi bǎi niàn lěng,
duān rú zài jiā sēng。
dōng shān běn fēi shān,
míng zì kōng zhēng róng。
bù jiàn gǔ sōng sè,
jù wén shān niǎo shēng。
yǎn shī dú miàn bì,
yàn zuò zhāo huáng tíng。
gǔ lěng huàn bù húi,
bàng zhū mì kān dēng。