题武陵护戎林亭

(宋代)李含章

修篁簇径出林椒,可与游人避俗嚣。
曲槛隔花安笔砚,小窗延月伴箪瓢。
红藤引蔓移山豆,绿叶分葩植水蕉。
到此每怜清气别,可堪寒夜雨潇潇。

李含章

宋宁国府宣城人,字明用。自少隐居土山,好学工文词。太宗太平兴国间进士。历官屯田员外郎,判户部度支,岁计羡余,奏免诸道供输一年。寻谪外。真宗大中祥符末起判三司,乞便郡,出知本州,政崇简易,讼狱大省,在郡二年罢。仁宗即位,起知江阴军,数月卒。有《仙都集》。

《题武陵护戎林亭》拼音标注

tí wǔ líng hù róng lín tíng
xīu huáng cù jìng chū lín jiāo,
kě yǔ yóu rén bì sú xiāo。
qū jiàn gé huā ān bǐ yàn,
xiǎo chuāng yán yuè bàn dān piáo。
hóng téng yǐn màn yí shān dòu,
lv̀ yè fēn pā zhí shǔi jiāo。
dào cǐ měi lián qīng qì bié,
kě kān hán yè yǔ xiāo xiāo 。