
李蓘
河南内乡人,字子田,号黄谷。嘉靖三十二年进士。除检讨,左迁为南京仪部郎,历官提学副使。罢归。博学多藏书,持论多訾毁道学,讥评气节。居家好纵倡乐。有《于堧注笔》、《黄谷琐谈》、《宋艺圃集》、《元艺圃集》、《李子田文集》。
《明妃词》拼音标注
míng fēi cí
cùi xìu tí hén rì rì xīn,
húi kàn hàn yuè yuǎn súi rén。
bù zhī shì shàng huáng jīn gùi,
kōng xìn zhū yán jìng lǐ chūn 。