清明野步有感

(明代)李寄

春愁压客不知春,拭眼惊看此日新。树树桃花风著力,村村社酒鸟呼人。

两年梦绕双亲墓,万里心伤一病身。怅望江南春十倍,敝裘何事苦留秦。

李寄

李寄(1628-1700),江阴人,字介立,号因庵,萍客,又号昆仑山樵,白眼狂生,三因居士。母周氏原为徐霞客妾,方孕而被正妻逐出,嫁江阴周庄定山李氏,生一子名李寄,因介于徐李两姓,又历明清两朝,故字介立。博学能文,著有《天香阁文集》七卷,《天香阁外集》一卷,《搔首一笑》等诗集二十四卷。

《清明野步有感》拼音标注

qīng míng yě bù yǒu gǎn
chūn chóu yā kè bù zhī chūn,
shì yǎn liáng kàn cǐ rì xīn。
shù shù táo huā fēng zhù lì,
cūn cūn shè jǐu niǎo hū rén。
liǎng nián mèng rào shuāng qīn mù,
wàn lǐ xīn shāng yī bìng shēn。
chàng wàng jiāng nán chūn shí bèi,
bì qíu hé shì kǔ líu qín。