招同藏公过万松寺看牡丹作
(清代)李锴
春草弄芳色,相思欲何言。孤琴不成调,脱身寻丘园。
新新无已时,迟莫将谁援。火传薪指穷,兹理如所宣。
软吹起客心,问彼尘外缘。何以契道怀,棼杂或不牵。
行歌入沕穆,杖笠任后先。真境匪远趣,隈隩金绳悬。
宝华湛琉璃,白日丽轻烟。翠鸟试翾飞,威凤稍低鶱。
诸相固纷糅,繄谁得其原。妙香粹无著,畅悟无生前。

李锴
(1686—1755)清汉军正黄旗人,字铁君,号眉生,又号豸青山人、幽求子、焦明子。李辉祖子。尝充笔帖式,旋弃去。乾隆元年举鸿博,未中选。以岳丈大学士索额图声势煊赫,避去,隐于盘山豸峰下。诗亦脱俗,而刻意求高,不免有斧凿处。有《睫巢集》、《尚史》等。
《招同藏公过万松寺看牡丹作》拼音标注
zhāo tóng cáng gōng guò wàn sōng sì kàn mǔ dān zuò
chūn cǎo nòng fāng sè,
xiāng sī yù hé yán。
gū qín bù chéng diào,
tuō shēn xún qīu yuán。
xīn xīn wú yǐ shí,
chí mò jiāng shúi yuán。
huǒ chuán xīn zhǐ qióng,
zī lǐ rú suǒ xuān。
ruǎn chūi qǐ kè xīn,
wèn bǐ chén wài yuán。
hé yǐ qì dào huái,
fén zá huò bù qiān。
xíng gē rù wù mù,
zhàng lì rèn hòu xiān。
zhēn jìng fěi yuǎn qù,
wēi yù jīn shéng xuán。
bǎo huá zhàn líu lí,
bái rì lì qīng yān。
cùi niǎo shì xuān fēi,
wēi fèng shāo dī xuān。
zhū xiāng gù fēn rǒu,
yī shúi dé qí yuán。
miào xiāng cùi wú zhù,
chàng wù wú shēng qián。