秋日同藏师若师息亭雅集分赋
(清代)李锴

李锴
(1686—1755)清汉军正黄旗人,字铁君,号眉生,又号豸青山人、幽求子、焦明子。李辉祖子。尝充笔帖式,旋弃去。乾隆元年举鸿博,未中选。以岳丈大学士索额图声势煊赫,避去,隐于盘山豸峰下。诗亦脱俗,而刻意求高,不免有斧凿处。有《睫巢集》、《尚史》等。
《秋日同藏师若师息亭雅集分赋》拼音标注
qīu rì tóng cáng shī ruò shī xī tíng yǎ jí fēn fù
péng lèi zì gū xíng fǎ chuáng,
xǔ shuāng jiàn shì wǒ níng shū。
tú xiè hòu chén bèn yuǎn dào,
xié bèi yīng hé tǔ nà fú。
yī quàn qīu qín nòng qīng xiǎng,
míng kē wèi yú shàn mù mù。
shān héng qīu sù sù fēng chūi,
wàn jiā yóu fěi sù qī dùn。
jī guǒ chū yuàn xī xīn huān,
yǒu tú zhōng yān dé wú mèn。
- 上一篇:与藏师野步遂之东岭采蕨不得
- 下一篇:古咄唶歌