上宗侯德少司马二十四韵
(清代)李锴

李锴
(1686—1755)清汉军正黄旗人,字铁君,号眉生,又号豸青山人、幽求子、焦明子。李辉祖子。尝充笔帖式,旋弃去。乾隆元年举鸿博,未中选。以岳丈大学士索额图声势煊赫,避去,隐于盘山豸峰下。诗亦脱俗,而刻意求高,不免有斧凿处。有《睫巢集》、《尚史》等。
《上宗侯德少司马二十四韵》拼音标注
shàng zōng hóu dé shǎo sī mǎ èr shí sì yùn
qiáng gān dūn pán shí,
hé jūn jiè zhòng chén。
pì jiāng cái shí mào,
cháng lè shǔ yuán qīn。
zhōu jí fú kāng jì,
yī guān jué děng lún。
wǔ bīng xún zhí jìu,
sān jùn xū xián xīn。
chǒng wò qī wú tiǎn,
gāng fāng qiē zì zhèn。
dǐng xū jīn zhèng zhòng,
bì gǔ yù lín bīn。
gōng wàng tūi dāng shì,
rú zōng xì cǐ shēn。
cáo zāng chí jié kǔ,
dǒng xiāng xià wéi pín。
lǐ yùn kāi tiān dì,
jī xiān hé gǔi shén。
jiāo jīng chuán jìng bó,
shī mèng xué níng chún。
dào qià wén zhāng zhù,
zhōng chéng wài wù xún。
zhòng líu xī yōng è,
súi shì jí táo zhēn。
hù dù qī chí shì,
lóng shé sì shí chūn。
gū xīn fú zé zhì,
lǎo gǔ tǐng jiāng yún。
mí lù cóng gūi yǐn,
ér tóng bàn shí pín。
zài xián cháng wù wù,
fěi zùi rì mǐn mǐn。
jí yǒu shī shū pǐ,
shēng tóng cǎo mù tún。
qián lín duān hǎo qì,
qū huò gǎn qíu shēn。
zhí shí yú qiāng fù,
tí xié rǔ wěi rén。
wèi cháng móu miàn mào,
zhí yù bá fēng chén。
mìu bǎo wéi zhōng mì,
húi lián xí shàng zhēn。
gǔ fēi qiān lǐ mǎ,
xīn jiàn jǐu fāng zhēn。
zǐ sāi kāi shuāng lù,
qīng tiān yǎng rì lún。
dà jūn shī jiě zuò,
wàn hùi rù mí lún。