哀雁行

(清代)李锴

折芦萧萧秋渚空,沙头旅雁鸣嗈嗈。虞罗寻声横相及,比翼那复联雌雄。

清霜碧月苦回首,只影惨澹归鹅笼。庖厨幸免机肉厄,萧寺乃休馀粮供。

夜分故偶远相觅,招呼两两凌苍穹。欲起不起自投地,败翮谁借毛羽丰。

哀号百转肠寸截,云泥咫尺终难从。从之不得继以死,此义鸟畜时能通。

阶除忍草晓悽碧,血染杜宇成殷红。吁嗟微禽克有终,马牛龌龊差其风。

李锴

(1686—1755)清汉军正黄旗人,字铁君,号眉生,又号豸青山人、幽求子、焦明子。李辉祖子。尝充笔帖式,旋弃去。乾隆元年举鸿博,未中选。以岳丈大学士索额图声势煊赫,避去,隐于盘山豸峰下。诗亦脱俗,而刻意求高,不免有斧凿处。有《睫巢集》、《尚史》等。

《哀雁行》拼音标注

āi yàn xíng
zhé lú xiāo xiāo qīu zhǔ kōng,
shā tóu lv̌ yàn míng yōng yōng。
yú luō xún shēng héng xiāng jí,
bǐ yì nà fù lián cí xióng。
qīng shuāng bì yuè kǔ húi shǒu,
zhǐ yǐng cǎn dàn gūi é lóng。
páo chú xìng miǎn jī ròu è,
xiāo sì nǎi xīu yú liáng gōng。
yè fēn gù ǒu yuǎn xiāng mì,
zhāo hū liǎng liǎng líng cāng qióng。
yù qǐ bù qǐ zì tóu dì,
bài hé shúi jiè máo yǔ fēng。
āi hào bǎi zhuǎn cháng cùn jié,
yún ní zhǐ chǐ zhōng nán cóng。
cóng zhī bù dé jì yǐ sǐ,
cǐ yì niǎo chù shí néng tōng。
jiē chú rěn cǎo xiǎo qī bì,
xiě rǎn dù yǔ chéng yīn hóng。
xū jiē wēi qín kè yǒu zhōng,
mǎ níu wò chuò chà qí fēng。