再和秦彦容韵

(金朝)李俊民

扊扅歌后伏雌烹,箸犹未下愁覆羹。布衾多年踏里裂,夜半寒窗洒风雪。

待与重寻痛饮师,东山杲杲日出迟。撑肠拄腹文字五千卷,一字不入高人诗。

几年不踏红尘路,直入白云最深处。君不见洛阳城下来归魂,一梦思乡叹温序。

李俊民

李俊民(1176~1260)或(1175~1260)字用章,自号鹤鸣老人,泽州晋城(今属山西晋城)人。唐高祖李渊第二十二子韩王元嘉之后。年幼时 ,勤于经史百家,尤精通二程理学。承安间以经义举进士第一,弃官教授乡里,隐居嵩山,元政府泽州长官段直从河南嵩山迎回李俊民任泽州教授,长期在泽州大阳生活教学。金亡后,忽必烈召之不出,卒谥庄靖。能诗文,其诗感伤时世动乱,颇多幽愤之音。有《庄靖集》。

《再和秦彦容韵》拼音标注

zài hé qín yàn róng yùn
yǎn yí gē hòu fú cí pēng,
zhù yóu wèi xià chóu fù gēng。
bù qīn duō nián tà lǐ liè,
yè bàn hán chuāng sǎ fēng xuě。
dài yǔ zhòng xún tòng yǐn shī,
dōng shān gǎo gǎo rì chū chí。
chēng cháng zhǔ fù wén zì wǔ qiān juàn,
yī zì bù rù gāo rén shī。
jī nián bù tà hóng chén lù,
zhí rù bái yún zùi shēn chù。
jūn bù jiàn luò yáng chéng xià lái gūi hún,
yī mèng sī xiāng tàn wēn xù。