司谏许道真徵复图
(金朝)李俊民
君不见退休绿野平淮相,灵台不许丹青状。又不见五湖归去鸱夷桨,越人争铸黄金像。
功成身退天之道,道直天怜去官早。盐梅须借筑岩人,羽翼重来采芝老。
袖中谏草力回天,害除利兴车载悬。何忧不识荆州面,图画如今处处传。

李俊民
李俊民(1176~1260)或(1175~1260)字用章,自号鹤鸣老人,泽州晋城(今属山西晋城)人。唐高祖李渊第二十二子韩王元嘉之后。年幼时 ,勤于经史百家,尤精通二程理学。承安间以经义举进士第一,弃官教授乡里,隐居嵩山,元政府泽州长官段直从河南嵩山迎回李俊民任泽州教授,长期在泽州大阳生活教学。金亡后,忽必烈召之不出,卒谥庄靖。能诗文,其诗感伤时世动乱,颇多幽愤之音。有《庄靖集》。
《司谏许道真徵复图》拼音标注
sī jiàn xǔ dào zhēn zhēng fù tú
jūn bù jiàn tùi xīu lv̀ yě píng huái xiāng,
líng tái bù xǔ dān qīng zhuàng。
yòu bù jiàn wǔ hú gūi qù zhī yí jiǎng,
yuè rén zhēng zhù huáng jīn xiàng。
gōng chéng shēn tùi tiān zhī dào,
dào zhí tiān lián qù guān zǎo。
yán méi xū jiè zhú yán rén,
yǔ yì zhòng lái cǎi zhī lǎo。
xìu zhōng jiàn cǎo lì húi tiān,
hài chú lì xīng chē zài xuán。
hé yōu bù shì jīng zhōu miàn,
tú huà rú jīn chù chù chuán。