贫居自述 其九十五

(明代)李孔修

得丧穷通我自知,安贫乐道是男儿。沙明水碧堪供钓,云白山青可赋诗。

閒与山僧同采药,兴随野老共观棋。相逢燕市胡姬酒,便是狂夫得意时。

李孔修

明广东顺德人,居广州,字子长,号抱真子。陈献章弟子。好读书,尤精《周易》。擅诗画,工书法。家贫,犹不肯投合于时。二十年不入城市。

《贫居自述 其九十五》拼音标注

pín jū zì shù qí jǐu shí wǔ
dé sāng qióng tōng wǒ zì zhī,
ān pín lè dào shì nán ér。
shā míng shǔi bì kān gōng diào,
yún bái shān qīng kě fù shī。
xián yǔ shān sēng tóng cǎi yào,
xīng súi yě lǎo gòng guān qí。
xiāng féng yàn shì hú jī jǐu,
biàn shì kuáng fū dé yì shí。