贫居自述 其九

(明代)李孔修

架上诗书壁上琴,孔门心法伯牙音。身閒每喜青山趣,人老何妨白发侵。

蓑笠便随行处乐,风花何用苦求寻。柴门寂寂堪罗雀,词赋驰名翰墨林。

李孔修

明广东顺德人,居广州,字子长,号抱真子。陈献章弟子。好读书,尤精《周易》。擅诗画,工书法。家贫,犹不肯投合于时。二十年不入城市。

《贫居自述 其九》拼音标注

pín jū zì shù qí jǐu
jià shàng shī shū bì shàng qín,
kǒng mén xīn fǎ bó yá yīn。
shēn xián měi xǐ qīng shān qù,
rén lǎo hé fáng bái fā qīn。
suō lì biàn súi xíng chù lè,
fēng huā hé yòng kǔ qíu xún。
chái mén jì jì kān luō què,
cí fù chí míng hàn mò lín。