贫居自述 其十二

(明代)李孔修

随分山林老布袍,情怀颇自涉风骚。狂吟不觉诗名播,放饮可妨酒价高。

造化磨人千古病,乾坤纵我百年豪。挑灯细读钱神论,清白何曾愧老褒。

李孔修

明广东顺德人,居广州,字子长,号抱真子。陈献章弟子。好读书,尤精《周易》。擅诗画,工书法。家贫,犹不肯投合于时。二十年不入城市。

《贫居自述 其十二》拼音标注

pín jū zì shù qí shí èr
súi fēn shān lín lǎo bù páo,
qíng huái pǒ zì shè fēng sāo。
kuáng yín bù jué shī míng bō,
fàng yǐn kě fáng jǐu jià gāo。
zào huà mó rén qiān gǔ bìng,
gān kūn zòng wǒ bǎi nián háo。
tiāo dēng xì dú qián shén lùn,
qīng bái hé céng kùi lǎo bāo。