贫居自述 其三十四

(明代)李孔修

古来贤哲尚遭贫,况我疏慵懒贫人。未解空心忘利禄,也能随分度朝晨。

每逢冬至身加苦,只到春来气渐伸。惟我拳拳遵圣训,斯文同轨行同伦。

李孔修

明广东顺德人,居广州,字子长,号抱真子。陈献章弟子。好读书,尤精《周易》。擅诗画,工书法。家贫,犹不肯投合于时。二十年不入城市。

《贫居自述 其三十四》拼音标注

pín jū zì shù qí sān shí sì
gǔ lái xián zhé shàng zāo pín,
kuàng wǒ shū yōng lǎn pín rén。
wèi jiě kōng xīn wàng lì lù,
yě néng súi fēn dù zhāo chén。
měi féng dōng zhì shēn jiā kǔ,
zhǐ dào chūn lái qì jiàn shēn。
wéi wǒ quán quán zūn shèng xùn,
sī wén tóng gǔi xíng tóng lún。