踏莎行 金陵

(清代)李良年

两岸洲平,三山翠俯,江豚吹雪东流去。故陵残阙总荒烟,斜阳鸦背分吴楚。

青雀钿釭,朱楼画鼓,冥冥一片杨花路。游人休吊六朝春,百年中有伤心处。

李良年

(1635—1694)清浙江秀水人,字武曾。诸生。与兄李绳远、弟李符并著诗名,时称三李。又与朱彝尊称朱李。诗初学唐人,持格律甚严。古文长于议论。曾举博学鸿儒科,罢归。有《秋锦山房集》。

《踏莎行 金陵》拼音标注

tà shā xíng jīn líng
liǎng àn zhōu píng,
sān shān cùi fǔ,
jiāng tún chūi xuě dōng líu qù。
gù líng cán què zǒng huāng yān,
xié yáng yā bèi fēn wú chǔ。
qīng què diàn gāng,
zhū lóu huà gǔ,
míng míng yī piàn yáng huā lù。
yóu rén xīu diào lìu zhāo chūn,
bǎi nián zhōng yǒu shāng xīn chù。