笛家 送荇溪归里

(清代)李良年

骑马长逢,扫门争去,溪山何限,近来翻是茅檐少。

故人归也,那用探幽,绿莎翠竹,旧村都好。我宅鸥边,君家荻里,夹水柴扃照。

半床书,几车曲,尽可鬓丝白了。

吟啸。倡酬倦矣,枉教文似,河海韩欧,不信诗穷,瘦寒郊岛。

从此、只合南华自写,随意樵柯渔钓。万事尊前,浮云苍狗,一枕游仙杳。

但休种,武陵花,怕惹问津船到。

李良年

(1635—1694)清浙江秀水人,字武曾。诸生。与兄李绳远、弟李符并著诗名,时称三李。又与朱彝尊称朱李。诗初学唐人,持格律甚严。古文长于议论。曾举博学鸿儒科,罢归。有《秋锦山房集》。

《笛家 送荇溪归里》拼音标注

dí jiā sòng xìng xī gūi lǐ
qí mǎ cháng féng,
sǎo mén zhēng qù,
xī shān hé xiàn,
jìn lái fān shì máo yán shǎo。
gù rén gūi yě,
nà yòng tàn yōu,
lv̀ shā cùi zhú,
jìu cūn dū hǎo。
wǒ zhái ōu biān,
jūn jiā dí lǐ,
jiā shǔi chái jiōng zhào。
bàn chuáng shū,
jī chē qū,
jǐn kě bìn sī bái le。
yín xiào。
chàng chóu juàn yǐ,
wǎng jiào wén sì,
hé hǎi hán ōu,
bù xìn shī qióng,
shòu hán jiāo dǎo。
cóng cǐ 、 zhǐ hé nán huá zì xiě,
súi yì qiáo kē yú diào。
wàn shì zūn qián,
fú yún cāng gǒu,
yī zhěn yóu xiān yǎo。
dàn xīu zhǒng,
wǔ líng huā,
pà rě wèn jīn chuán dào。