应天长 晓行

(清代)李良年

半肩衾枕初寒夜。客舍如船霜夜瓦。小灯清,残月下。

不耐荒鸡兼枥马。

晓行山入画。一簇衰杨亭榭。记得乡帆初挂。柳絮纷纷下。

李良年

(1635—1694)清浙江秀水人,字武曾。诸生。与兄李绳远、弟李符并著诗名,时称三李。又与朱彝尊称朱李。诗初学唐人,持格律甚严。古文长于议论。曾举博学鸿儒科,罢归。有《秋锦山房集》。

《应天长 晓行》拼音标注

yìng tiān cháng xiǎo xíng
bàn jiān qīn zhěn chū hán yè。
kè shè rú chuán shuāng yè wǎ。
xiǎo dēng qīng,
cán yuè xià。
bù nài huāng jī jiān lì mǎ。
xiǎo xíng shān rù huà。
yī cù shuāi yáng tíng xiè。
jì dé xiāng fān chū guà。
lǐu xù fēn fēn xià。