次韵王西樵司勋春夜兼书别思

(清代)李良年

邗上江梅已半零,暗香萧瑟雨沈冥。窗斜竹影摊书坐,风细林柯隔幔听。

入洛司空琴自好,过江仆射酒难醒。明朝怕见隋堤柳,此是长亭第一亭。

李良年

(1635—1694)清浙江秀水人,字武曾。诸生。与兄李绳远、弟李符并著诗名,时称三李。又与朱彝尊称朱李。诗初学唐人,持格律甚严。古文长于议论。曾举博学鸿儒科,罢归。有《秋锦山房集》。

《次韵王西樵司勋春夜兼书别思》拼音标注

cì yùn wáng xī qiáo sī xūn chūn yè jiān shū bié sī
hán shàng jiāng méi yǐ bàn líng,
àn xiāng xiāo sè yǔ shěn míng。
chuāng xié zhú yǐng tān shū zuò,
fēng xì lín kē gé màn tīng。
rù luò sī kōng qín zì hǎo,
guò jiāng pū shè jǐu nán xǐng。
míng zhāo pà jiàn súi dī lǐu,
cǐ shì cháng tíng dì yī tíng。