宣府 其二

(清代)李良年

锁钥从来借重臣,貂珰本意揖黄巾。一时坐失关门险,千里俄催鼓角新。

日落诸陵谁系马,客逢三月易伤春。中丞祠下摩苍碣,始信孤忠亦有邻。

李良年

(1635—1694)清浙江秀水人,字武曾。诸生。与兄李绳远、弟李符并著诗名,时称三李。又与朱彝尊称朱李。诗初学唐人,持格律甚严。古文长于议论。曾举博学鸿儒科,罢归。有《秋锦山房集》。

《宣府 其二》拼音标注

xuān fǔ qí èr
suǒ yào cóng lái jiè zhòng chén,
diāo dāng běn yì yī huáng jīn。
yī shí zuò shī guān mén xiǎn,
qiān lǐ é cūi gǔ jiǎo xīn。
rì luò zhū líng shúi xì mǎ,
kè féng sān yuè yì shāng chūn。
zhōng chéng cí xià mó cāng jié,
shǐ xìn gū zhōng yì yǒu lín。