书怀 其四

(清代)李联琇

枯桐偃道畔,雪霰竞相侵。不知谁采取,刻作云门琴。

一弹复再弹,凤鸟闻声至。回首抛弃时,穷通何回异。

岂不感恩情,其如不复生。朽质长已矣,空存身后名。

悠悠身后名,郁郁穷途志。著书藏名山,本是无聊事。

李联琇

(1820—1878)清江西临川人。字季莹,一字小湖。道光二十五年进士。授编修。咸丰间官至大理寺卿。以病告归。同治间主讲钟山、惜阴两书院。绩学敦行,来学者日盛。有《好云楼集》等。

《书怀 其四》拼音标注

shū huái qí sì
kū tóng yǎn dào pàn,
xuě xiàn jìng xiāng qīn。
bù zhī shúi cǎi qǔ,
kè zuò yún mén qín。
yī dàn fù zài dàn,
fèng niǎo wén shēng zhì。
húi shǒu pāo qì shí,
qióng tōng hé húi yì。
qǐ bù gǎn ēn qíng,
qí rú bù fù shēng。
xǐu zhí cháng yǐ yǐ,
kōng cún shēn hòu míng。
yōu yōu shēn hòu míng,
yù yù qióng tú zhì。
zhù shū cáng míng shān,
běn shì wú liáo shì。