南归诗十九首 其三 出都
(明代)李流芳
驱车出郭门,行行憩逆旅。童仆相为言,有客驰马去。
云追南行者,昨已请严旨。闻之一惊叹,我罪以何抵。
边陲奄然丧,谋国者谁子。舍彼逋逃臣,苛此章句士。
士固各有志,进退绰然耳。不闻盛明朝,罪士以鞭箠。
吾观长安中,纵横曳朱紫。云台逞高议,意气一何侈。
但恃虏不来,来亦竟无恃。吾侪藜藿人,敢云肉食鄙。
进既不求荣,退则如脱屣。会当翔冥鸿,何乃嚇腐鼠。

李流芳
李流芳(1575~1629)明代诗人、书画家。字长蘅,一字茂宰,号檀园、香海、古怀堂、沧庵,晚号慎娱居士、六浮道人。歙县(今属安徽)人,侨居嘉定(今属上海市)。三十二岁中举人,后绝意仕途。诗文多写景酬赠之作,风格清新自然。与唐时升、娄坚、程嘉燧合称“嘉定四先生”。擅画山水,学吴镇、黄公望,峻爽流畅,为“画中九友”之一。亦工书法。
《南归诗十九首 其三 出都》拼音标注
nán gūi shī shí jǐu shǒu qí sān chū dū
qū chē chū guō mén,
xíng xíng qì nì lv̌。
tóng pū xiāng wèi yán,
yǒu kè chí mǎ qù。
yún zhūi nán xíng zhě,
zuó yǐ qǐng yán zhǐ。
wén zhī yī liáng tàn,
wǒ zùi yǐ hé dǐ。
biān chúi yǎn rán sāng,
móu guó zhě shúi zǐ。
shè bǐ bū táo chén,
kē cǐ zhāng jù shì。
shì gù gè yǒu zhì,
jìn tùi chuò rán ěr。
bù wén shèng míng zhāo,
zùi shì yǐ biān chúi。
wú guān cháng ān zhōng,
zòng héng yè zhū zǐ。
yún tái chěng gāo yì,
yì qì yī hé chǐ。
dàn shì lǔ bù lái,
lái yì jìng wú shì。
wú chái lí huò rén,
gǎn yún ròu shí bǐ。
jìn jì bù qíu róng,
tùi zé rú tuō xǐ。
hùi dāng xiáng míng hóng,
hé nǎi xià fǔ shǔ。