无隐上人庭中有枯树根缀以杂花草蒙茸可爱因为写生戏题一诗

(明代)李流芳

山中枯树根,偃蹇蚀风雨。久与土气亲,生意于焉聚。

随手植花草,蕃息如出土。月下垂朱实,春罗剪红缕。

或苔如错绣,或藤如结羽。纷然灿成致,位置疑有谱。

吾画能写生,写生不写形。此景良可惜,吾手亦不轻。

以画易此景,请言平不平。世人不贵真,贵假贵其名。

吾画能不朽,此景有衰荣。莫言常住物,只许供山僧。

李流芳

李流芳(1575~1629)明代诗人、书画家。字长蘅,一字茂宰,号檀园、香海、古怀堂、沧庵,晚号慎娱居士、六浮道人。歙县(今属安徽)人,侨居嘉定(今属上海市)。三十二岁中举人,后绝意仕途。诗文多写景酬赠之作,风格清新自然。与唐时升、娄坚、程嘉燧合称“嘉定四先生”。擅画山水,学吴镇、黄公望,峻爽流畅,为“画中九友”之一。亦工书法。

《无隐上人庭中有枯树根缀以杂花草蒙茸可爱因为写生戏题一诗》拼音标注

wú yǐn shàng rén tíng zhōng yǒu kū shù gēn zhùi yǐ zá huā cǎo méng róng kě ài yīn wèi xiě shēng xì tí yī shī
shān zhōng kū shù gēn,
yǎn jiǎn shí fēng yǔ。
jǐu yǔ tǔ qì qīn,
shēng yì yú yān jù。
súi shǒu zhí huā cǎo,
fán xī rú chū tǔ。
yuè xià chúi zhū shí,
chūn luō jiǎn hóng lv̌。
huò tái rú cuò xìu,
huò téng rú jié yǔ。
fēn rán càn chéng zhì,
wèi zhì yí yǒu pǔ。
wú huà néng xiě shēng,
xiě shēng bù xiě xíng。
cǐ jǐng liáng kě xī,
wú shǒu yì bù qīng。
yǐ huà yì cǐ jǐng,
qǐng yán píng bù píng。
shì rén bù gùi zhēn,
gùi jiǎ gùi qí míng。
wú huà néng bù xǐu,
cǐ jǐng yǒu shuāi róng。
mò yán cháng zhù wù,
zhǐ xǔ gōng shān sēng。