挽李子和知县
(宋代)李流谦
黄堂昼严绕华戟,往往群来客打门。
高谈错起风袭尘,醉眼相视月照樽。
归来拊掌此快士,外无圭角中甚浑。
吾家宰树已拱把,君亦荒殡生棘榛。
小阮弟兄吾所敬,雾谷养就虎豹文。
衔君至恩深到骨,手书盛德表九原。
遣奴持送急开读,字字璀烂光瑶琨。
兼金馈鱼客何陋,宝玉围腰吾敢嗔。
九牛未可一毛数,大壑才以半缶论。
崭然二雏亦奇俊,造物两眼如许明。
由来孝弟动鬼神,宦学所自为根源。
向来施设本此耳,欲著吾说听者惊。
春风相送绿草野,为君一恸河汉翻。

李流谦
[约公元一一四七午前后在世]字无变,汉州德阳人。生卒年不详,约宋高宗绍兴中前后在世。以文学知名。荫补将仕郎,授成都府灵泉县尉。秩满,调雅州教授。虞允文宣抚全蜀,置之幂下,多所赞画。寻以荐除诸王宫大小学教授。力乞补外改奉议郎,通判淹州府事。流谦著有澹齐集八十一卷,《国史经籍志》传于世。
《挽李子和知县》拼音标注
wǎn lǐ zǐ hé zhī xiàn
pán gǔ xiān shēng tán jí zūn,
wàn fū cāo shuò zhé liàn hún。
huáng táng zhòu yán rào huá jǐ,
wǎng wǎng qún lái kè dǎ mén。
gāo tán cuò qǐ fēng xí chén,
zùi yǎn xiāng shì yuè zhào zūn。
gūi lái fǔ zhǎng cǐ kuài shì,
wài wú gūi jiǎo zhōng shén hún。
wú jiā zǎi shù yǐ gǒng bǎ,
jūn yì huāng bìn shēng jí zhēn。
xiǎo ruǎn dì xiōng wú suǒ jìng,
wù gǔ yǎng jìu hǔ bào wén。
xián jūn zhì ēn shēn dào gǔ,
shǒu shū shèng dé biǎo jǐu yuán。
qiǎn nú chí sòng jí kāi dú,
zì zì cǔi làn guāng yáo kūn。
jiān jīn kùi yú kè hé lòu,
bǎo yù wéi yāo wú gǎn tián。
jǐu níu wèi kě yī máo shù,
dà hè cái yǐ bàn fǒu lùn。
zhǎn rán èr chú yì qí jùn,
zào wù liǎng yǎn rú xǔ míng。
yóu lái xiào dì dòng gǔi shén,
huàn xué suǒ zì wèi gēn yuán。
xiàng lái shī shè běn cǐ ěr,
yù zhù wú shuō tīng zhě liáng。
chūn fēng xiāng sòng lv̀ cǎo yě,
wèi jūn yī tòng hé hàn fān 。