朝饮马送陈子出塞

(明代)李梦阳

朝饮马,夕饮马,水咸草枯马不水,行人痛哭长城下。
城边白骨借问谁?云是今年筑城者。
但道辞家别六亲,宁知九死无还身。
不惜身为城下土,所恨功成赏别人。
去年贼掠开山县,黑山血迸单于箭。
万里黄尘哭震天,城门昼闭无人战。
今年下令修筑边,丁夫半死长城前。
城南城北秋草白,愁云日暮鸣胡鞭。

李梦阳

李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。

《朝饮马送陈子出塞》拼音标注

zhāo yǐn mǎ sòng chén zǐ chū sāi
zhāo yǐn mǎ,
xī yǐn mǎ,
shǔi xián cǎo kū mǎ bù shǔi,
xíng rén tòng kū cháng chéng xià。
chéng biān bái gǔ jiè wèn shúi ?
yún shì jīn nián zhú chéng zhě。
dàn dào cí jiā bié lìu qīn,
níng zhī jǐu sǐ wú huán shēn。
bù xī shēn wèi chéng xià tǔ,
suǒ hèn gōng chéng shǎng bié rén。
qù nián zéi lvè kāi shān xiàn,
hēi shān xiě bèng dān yú jiàn。
wàn lǐ huáng chén kū zhèn tiān,
chéng mén zhòu bì wú rén zhàn。
jīn nián xià lìng xīu zhú biān,
dīng fū bàn sǐ cháng chéng qián。
chéng nán chéng běi qīu cǎo bái,
chóu yún rì mù míng hú biān 。