赋得古别离送龙湫子
(明代)李梦阳
盈盈杨白花,汎汎绿波水。化为浮萍草,乃与人相侣。
飘泊无根蒂,随风任流止。今日欢聚客,明日倏千里。
千里异乡县,有时复相见。心情岂固殊,所嗟形色变。
一见复一别,少壮头尽雪。老大未足伤,愿言崇今芳。

李梦阳
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。
《赋得古别离送龙湫子》拼音标注
fù dé gǔ bié lí sòng lóng jiǎo zǐ
yíng yíng yáng bái huā,
fàn fàn lv̀ bō shǔi。
huà wèi fú píng cǎo,
nǎi yǔ rén xiāng lv̌。
piāo bó wú gēn dì,
súi fēng rèn líu zhǐ。
jīn rì huān jù kè,
míng rì shū qiān lǐ。
qiān lǐ yì xiāng xiàn,
yǒu shí fù xiāng jiàn。
xīn qíng qǐ gù shū,
suǒ jiē xíng sè biàn。
yī jiàn fù yī bié,
shǎo zhuàng tóu jǐn xuě。
lǎo dà wèi zú shāng,
yuàn yán chóng jīn fāng。