聘望

(明代)李梦阳

送佳人兮江渚,袅袅兮云气下。鸟翩翩兮戾止,蝉暮吟兮独苦。

余邅回兮隐轸,謇中洲兮偃蹇。心相亲兮口难言,目不睹兮日以远。

风涛兮浩荡,涉浦兮聘望。兰被汀兮葳蕤,杜参差兮夕涨。

君税楫兮前坻,复容与乎中渚。惝恍兮将从,憺淹留兮谁与。

李梦阳

李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。

《聘望》拼音标注

pìn wàng
sòng jiā rén xī jiāng zhǔ,
niǎo niǎo xī yún qì xià。
niǎo piān piān xī lì zhǐ,
chán mù yín xī dú kǔ。
yú zhān húi xī yǐn zhěn,
jiǎn zhōng zhōu xī yǎn jiǎn。
xīn xiāng qīn xī kǒu nán yán,
mù bù dǔ xī rì yǐ yuǎn。
fēng tāo xī hào dàng,
shè pǔ xī pìn wàng。
lán bèi tīng xī wēi rúi,
dù cān chà xī xī zhǎng。
jūn shùi jí xī qián chí,
fù róng yǔ hū zhōng zhǔ。
chǎng huǎng xī jiāng cóng,
dàn yān líu xī shúi yǔ。