顾侯寄陈留公砥柱障子并诗予为作歌
(明代)李梦阳
东吴顾子相公客,扫绢画水复画石。天冲地击河怒号,嶷嶷一柱当洪涛。
突立固知气势稳,鼓荡转见孤棱高。淋漓新题墨犹湿,封缄远寄心诚劳。
昔公平章握军国,执义委有排山力。甚哉赣如汉汲黯,老而纯过唐师德。
言违谏阻去何决,群倩众怒不动色。同时门客顾最亲,隔绝梦寐怀伟人。
峨峨砥柱公实伦,顾也歌之情句真。画者谁子笔更新,数尺绢面开嶙峋。
遂令观者重回首,堂上恍忽河声吼。嵚岒若遘虎豹踞,蹙沓似睹蛟龙走。
奇怪常虞霹雳夺,孤危定遣神明守。君不见鳌极有时臲,昆崙有时翻,柱乎柱乎永且安。

李梦阳
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。
《顾侯寄陈留公砥柱障子并诗予为作歌》拼音标注
gù hóu jì chén líu gōng dǐ zhù zhàng zǐ bìng shī yú wèi zuò gē
dōng wú gù zǐ xiāng gōng kè,
sǎo juàn huà shǔi fù huà shí。
tiān chōng dì jí hé nù hào,
yí yí yī zhù dāng hóng tāo。
tū lì gù zhī qì shì wěn,
gǔ dàng zhuǎn jiàn gū léng gāo。
lín lí xīn tí mò yóu shī,
fēng jiān yuǎn jì xīn chéng láo。
xī gōng píng zhāng wò jūn guó,
zhí yì wěi yǒu pái shān lì。
shén zāi gàn rú hàn jí àn,
lǎo ér chún guò táng shī dé。
yán wéi jiàn zǔ qù hé jué,
qún qiàn zhòng nù bù dòng sè。
tóng shí mén kè gù zùi qīn,
gé jué mèng mèi huái wěi rén。
é é dǐ zhù gōng shí lún,
gù yě gē zhī qíng jù zhēn。
huà zhě shúi zǐ bǐ gèng xīn,
shù chǐ juàn miàn kāi lín xún。
sùi lìng guān zhě zhòng húi shǒu,
táng shàng huǎng hū hé shēng hǒu。
qīn qián ruò gòu hǔ bào jù,
cù tà sì dǔ jiāo lóng zǒu。
qí guài cháng yú pī lì duó,
gū wēi dìng qiǎn shén míng shǒu。
jūn bù jiàn áo jí yǒu shí niè,
kūn lún yǒu shí fān,
zhù hū zhù hū yǒng qiě ān。