王孙馈冰诗以酬之

(明代)李梦阳

流金毒日赤堕地,忽有冷色寒地心。谁敲水晶迸大壑,力剖冰井开重阴。

高盘礧堆久不化,老齿瀺灂差能禁。安得移之白绕座,一尊一酌还一斟。

李梦阳

李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。

《王孙馈冰诗以酬之》拼音标注

wáng sūn kùi bīng shī yǐ chóu zhī
líu jīn dú rì chì duò dì,
hū yǒu lěng sè hán dì xīn。
shúi qiāo shǔi jīng bèng dà hè,
lì pōu bīng jǐng kāi zhòng yīn。
gāo pán lèi dūi jǐu bù huà,
lǎo chǐ chán zhuó chà néng jìn。
ān dé yí zhī bái rào zuò,
yī zūn yī zhuó huán yī zhēn。