冬日夷门旅怀
(明代)李梦阳
十日五日雾,一冬半冬阴。行子念归旋,朔风莽悲吟。
苍苍孟诸原,惨惨杼秋林。东望清浅流,颇剧溟海心。
川陆旷超缅,浩然烟水深。百龄一何遒,万化相推寻。
徒传羽化迹,不见鸾吹音。清霜飒满镜,红颜倏颓侵。
邈彼五湖子,贤哉吾所钦。

李梦阳
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。
《冬日夷门旅怀》拼音标注
dōng rì yí mén lv̌ huái
shí rì wǔ rì wù,
yī dōng bàn dōng yīn。
xíng zǐ niàn gūi xuán,
shuò fēng mǎng bēi yín。
cāng cāng mèng zhū yuán,
cǎn cǎn zhù qīu lín。
dōng wàng qīng qiǎn líu,
pǒ jù míng hǎi xīn。
chuān lù kuàng chāo miǎn,
hào rán yān shǔi shēn。
bǎi líng yī hé qíu,
wàn huà xiāng tūi xún。
tú chuán yǔ huà jī,
bù jiàn luán chūi yīn。
qīng shuāng sà mǎn jìng,
hóng yán shū túi qīn。
miǎo bǐ wǔ hú zǐ,
xián zāi wú suǒ qīn。