九江陆还南康望东林

(明代)李梦阳

匡庐山北东林寺,前年八月游曾至。只今马出莲峰道,西望东林但缥缈。

风吹槲栎猿昼啼,却忆石门临虎溪。旧听石濑尚在耳,雷烧碑树今应死。

李梦阳

李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。

《九江陆还南康望东林》拼音标注

jǐu jiāng lù huán nán kāng wàng dōng lín
kuāng lú shān běi dōng lín sì,
qián nián bā yuè yóu céng zhì。
zhǐ jīn mǎ chū lián fēng dào,
xī wàng dōng lín dàn piǎo miǎo。
fēng chūi hú lì yuán zhòu tí,
què yì shí mén lín hǔ xī。
jìu tīng shí lài shàng zài ěr,
léi shāo bēi shù jīn yìng sǐ。