康郎山歌

(明代)李梦阳

君不见康郎山,屹立东湖中。波屹撼蚀山脚塌,破庙枯木常烈风。

芒砀草昧赤帝出,挥剑遂使凡蛇空。卧榻之外事亦小,万方有罪惟朕躬。

美姬宝玉归御幄,浮尸蔽江江水红。发踪刘陶固其力,恐战难言非数公。

秦人枉哭崤函瘗,汉祖轻酬垓下功。至今有庙此山侧,天阴雨湿时见朱旗白马光如虹。

李梦阳

李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。

《康郎山歌》拼音标注

kāng láng shān gē
jūn bù jiàn kāng láng shān,
yì lì dōng hú zhōng。
bō yì hàn shí shān jiǎo tā,
pò miào kū mù cháng liè fēng。
máng dàng cǎo mèi chì dì chū,
hūi jiàn sùi shǐ fán shé kōng。
wò tà zhī wài shì yì xiǎo,
wàn fāng yǒu zùi wéi zhèn gōng。
měi jī bǎo yù gūi yù wò,
fú shī bì jiāng jiāng shǔi hóng。
fā zōng líu táo gù qí lì,
kǒng zhàn nán yán fēi shù gōng。
qín rén wǎng kū yáo hán yì,
hàn zǔ qīng chóu gāi xià gōng。
zhì jīn yǒu miào cǐ shān cè,
tiān yīn yǔ shī shí jiàn zhū qí bái mǎ guāng rú hóng。