东园翁歌
(明代)李梦阳

李梦阳
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。
《东园翁歌》拼音标注
dōng yuán wēng gē
dōng yuán wēng jīn lìu shí yú,
miàn cháng ní gòu fā bù shū。
shēn cáng bǎo jiàn rén bù shì,
fǎn bì héng mén dú gǔ shū。
cǐ wēng shí wǔ èr shí shí,
kài tuò luò dì bèng chéng zhū。
lù jī bù gǎn yǐ bó zhòng,
guǎn lù jǐng mǐn kōng jiē xū。
shēng lín jí yǔ jiāo lóng wǔ,
wèi hàn níng tóng fán mǎ qū。
ěr shí shè cè huáng jīn què,
sān bǎi rén zhōng zùi yīng fā。
huá líu jǔ zú xiá wàn lǐ,
biàn yù dēng tiān lǎn rì yuè。
qǐ zhī dé zūn cháng kǎn kē,
dú mǎi biǎn zhōu fàn wú yuè。
sān shí nián lái wàn shì biàn,
fù gùi yú wǒ zhí háo fā。
gūi lái guàn yuán zhǒng qióng huā,
hé chú zì lǐ dōng mén guā。
yè mián hǎi yuè guà dān yǒu,
zhòu kàn jiāng fēng gǔn bái shā。
liáo dōng hé yǒu féng méng zhái,
qí xī chēng dǔ táo zhū jiā。
běi jùn lǐ shēng sān shí lìu,
bìn chì gāo gē wò kōng gǔ。
qián bèi hòu bèi dào qǐ shū,
tóng zuò tóng xíng xiàn jiāng lù。
dōng wàng dōng yuán luàn xīn qū,
ān dé zhú ěr qí hóng hú。